Đang yên đang lành tự nhiên…yêu!

Tự nhiên lại gieo giông gió vào cuộc đời mình bằng cái thứ cảm xúc vô chừng. Để rồi, vừa mới cảm thấy hạnh phúc đấy, xong lại tái tê ngay. Rồi tưởng có trong tay, lại vụt bay theo gió ngàn.…

Tháng mười một của em!

Chiếc lá cựa mình ôm chút nắng tinh khôi
Bao chuyện buồn vui em cất vào quá khứ
Nếu có nhớ nhung, em gửi vào câu chữ
Bình dị, an yên như ngày em bắt đầu!…